Tiết kiệm và vay mượn

Cái nhà đầu tiên xây trên miếng đất đầu tiên tự mua của vợ chồng tôi đã diễn ra không mấy suôn sẻ như thế. Vỏn vẹn trong tay chỉ có 80 triệu đồng, thời điểm hơn 10 năm trước giá trị cũng không nhỏ, nhưng nó không đủ để hoàn thành mục tiêu to đùng vợ chồng tôi nhắm tới. Nhưng tôi đã từng bước đạt được ước mơ sở hữu căn nhà của riêng mình, bằng lòng tin, sự giúp đỡ của bạn bè, “cố ý” đem tiền cho tôi vay, đủ thì thôi.

Tôi bắt đầu tiết kiệm, nấu cơm ở nhà ăn, cắt bớt quán xá. Tụi bạn cũng tiết kiệm và tiếp tục cho vay. Cái danh sách nợ dài ngoằng, người 5, người 3, người 2 triệu!

Ông anh họ làm xây dựng lại bốc lên: “Em chỉ cần mua vật liệu thôi, khi nào có thì trả công thợ”. Mà nguyên vật liệu thì các chủ vựa cứ tươi cười nói: “Lấy đi, khi nào có tiền thì trả!”.

Các dịch vụ trong Sài Gòn rất tốt, quá tốt. Thấy tôi rục rịch làm nhà, người ta đã tới tiếp thị đủ thứ, nào nguyên vật liệu, đồ gia dụng ti vi tủ lạnh, máy giặt, tới rèm cửa, tủ giường, bàn ghế… tất cả đều có thể trả sau, trả dần! Thế nên nhà tôi chỉ vài ngày là đầy đủ đồ (trong khi túi vẫn rỗng nhé)!

Và cũng từ đó, cứ tối tôi đi làm về là rất hay có người tìm tới hỏi thăm, có tiền chưa!!! Không sao, chủ nợ thì tươi cười đòi tiền, còn tôi thì có nhiêu trả nhiêu, thiếu nhiêu khất tiếp!

Có món nợ treo trên đầu, nên tôi làm việc nhiều hơn, tiêu xài ít hơn, danh sách nợ cứ gạch dần gạch dần, mỗi tháng gạch được 1, 2 cái tên, thấy mừng rơn trong lòng!

Căn nhà đầu tiên là thế!

Trịnh Thị Hài -

Khu Đương Xá 3, Phường Vạn An, Thành phố Bắc Ninh