Ngôi nhà trong trí nhớ

Ngôi nhà trong trí nhớ của tôi đơn giản lắm. Vì nhà tôi nghèo nên ngôi nhà chả có gì to tát. Nó bé tí, đáng thương trơ mình sát cánh đồng. Lúc ấy tôi bé tí. Tôi thích đêm hè bố bế tôi cho bò lên đống rơm rồi lăn xuống. Mẹ tôi bảo lúc đấy nghèo quá vì tôi trẻ con, vô tư chả biết gì. Nhà tôi 4 người sống trong sự khó khăn thiếu thốn ấy cho đến khi tôi 6 tuổi. Bố mẹ tôi đều là lao động phổ thông, vì vậy để có một ngôi nhà mới bao mồ hôi cực nhọc đã đổ xuống. Gia đình tôi có một ngôi nhà mới thoải mái hơn một chút. Chỉ một chút thôi bởi khi mưa to gió lớn nhà vẫn dột đôi chỗ. Ước mơ một ngôi nhà vững trãi hơn thôi thúc bố mẹ tôi tiếp tục cố gắng.

Khi tôi học xong cấp 3 nhà tôi đã to hơn, cao hơn, cuộc sống cũng cải thiện nhiều hơn thì cũng là lúc bố tôi đổ bệnh. Căn bệnh ung thư quái ác khiến hiện tại bố tôi không thể nói được và chỉ có thể ăn bột như bọn trẻ mới ăn dặm. Cả gia đình lúc này lại tiếp tục cố gắng. Không phải là để xây thêm bất cứ một ngôi nhà nào nữa, mà cố gắng để giữ sự ấm áp đầy đủ cho một ngôi nhà đúng nghĩa.

Hoàng Thị Thuý -

Số nhà 461 đường Lương Khánh Thiện, Trường Sơn, An Lão, Hải Phòng